Tết thưởng một tiêu mười, tôi phải rút cả tiền tiết kiệm

“Rút tiền tiết kiệm đi, cả năm có mỗi cái Tết, tiêu cho sướng!”. Chồng tôi buông câu chốt ấy sau khi tôi thông báo mức tiền thưởng của mình và trao đổi với anh các khoản chi dùng, biếu tặng cần phải có Tết Nguyên đán này, đúng một tuần trước.

Tôi, cán bộ tầm tầm ở một cơ quan Nhà nước tự chủ tài chính, thu nhập hàng tháng chỉ vừa đủ để góp cùng chồng lo cho gia đình; còn chồng tôi có mức lương trung bình 15 triệu đồng/tháng. Ở giữa Hà Nội cái gì cũng đắt này, với thu nhập như chúng tôi, phải nuôi 2 đứa con đang tuổi ăn tuổi học, trả góp ngân hàng mua nhà, nói về tài chính thì chưa bao giờ dư dả.

Tôi phải nhận làm thêm nhiều việc, căn ke từng chút khi chi tiêu, gom góp từng khoản thưởng trong năm của hai vợ chồng thì mới có thể có chút tiết kiệm dự phòng. Thế nên với tôi, khoản tiết kiệm này vô cùng quý, là “bảo hiểm” cho lúc có công việc đột xuất, khi trong nhà chẳng may có người bệnh nặng hay con cái cần những khóa học đặc biệt…

Năm nay, kinh tế khó khăn, chỗ chồng tôi chỉ có tháng lương 13, không thưởng thêm. Bên tôi còn ít hơn, chỉ thưởng tháng lương cơ bản; tổng cộng hai vợ chồng chưa được nổi 20 triệu đồng. Hai đứa tôi đều quê xa, cha mẹ già, anh em đông; với số tiền này, để lo đủ cái Tết thực sự đau đầu.

Tôi bàn với chồng thay vì đi máy bay về quê, cả nhà có thể túc tắc chạy xe, về muộn hơn chút nhưng bớt được một khoản. Tiền biếu Tết bố mẹ có thể giữ nguyên nhưng khoản mừng tuổi các cháu thì bớt đi, ý nghĩa tượng trưng là chính chứ có phải chạy đua đâu mà phải là 200 hay 500 nghìn đồng mỗi đứa.

Tôi cũng đề xuất, đồ sắm về quê ăn Tết năm nay tiết giảm lại. Thực tế những năm trước mua thùng to thùng nhỏ về nhưng ăn được mấy đâu, năm nào cũng thừa 2/3, sau Tết lại mất công gói gói buộc buộc mang đi, rồi cả tháng Giêng ăn đồ cũ đến phát sợ.

Chồng tôi nói, cả năm có mỗi ngày Tết, lại ở xa về, không quà cáp tươm tất được thì về làm gì. (Ảnh minh họa: Minh Đức)

Tôi cũng ý kiến rằng việc quà cáp thăm hỏi họ hàng ở quê có thể giản dị hơn; đi xa về, quan tâm và quý nhau, có món quà đưa tay là được. Lễ dâng nhà thờ họ cũng quý ở tâm mình, không phải đồ xịn quá. Ngay cả việc sắm đồ mới cho cả nhà, tôi cũng thấy không cần thiết khi trong tủ vẫn còn đầy đồ đẹp, đủ dùng.

Chồng tôi nghe vợ nói, nét mặt cứ xấu dần đi. Khi tôi nói xong, anh bảo: “Nói như em thì còn gì là Tết”.

Quan điểm của chồng tôi, tiền làm ra là để tiêu, hết lại kiếm. Tiền tiết kiệm thì cũng là tiền, không khác gì. Tết là dịp quan trọng, chính là việc dự phòng chứ đâu. Cả năm có mỗi ngày Tết, lại ở xa về, không tươm tất được thì về làm gì.

Chồng tôi bảo: “Ôm tiền để lúc chết mang theo xuống mồ à mà cứ khư khư như gà giữ ổ”.

Chúng tôi tranh cãi nhiều ngày nay. Tôi vẫn quyết tâm bảo vệ quan điểm của mình, vẫn cố gắng lo tròn mọi thứ. Còn chồng vẫn kiên định sẽ gom tiền thưởng, tiền lương tháng 2 của cả hai vợ chồng và rút một số tiền tiết kiệm ra. Anh nhất quyết không chấp nhận cái Tết này kém sang hơn những Tết trước; nhất định không nhượng bộ giảm các khoản quà cáp, mừng tuổi, thăm hỏi với tư tưởng “không để ai khinh mình ở Hà Nội về mà nghèo”.

Tôi thực sự mệt mỏi.

Nếu theo ý chồng tôi thì tiền biếu bố mẹ đôi bên là 20 triệu đồng; quà cáp về quê cho các cụ, lễ ban nhà thờ, đồ ăn Tết lặt vặt khoảng 15 triệu; mừng tuổi người già trẻ nhỏ 20 triệu; quần áo mới cho cả nhà tầm 3-4 triệu; các khoản khi về quê đi chợ, sắm cây sắm hoa 5-10 triệu… Cộng cả tiền sắm Tết ở Hà Nội, đi lại, phát sinh (chưa kể quà sếp hay anh em bạn bè đồng nghiệp), cái Tết trong tính toán của chồng tôi là cả trăm triệu đồng, hoặc hơn.

Ra Tết, lương đã ứng tiêu hết. Tiền tiết kiệm cũng không còn. Tôi chỉ nghĩ đến cái cảnh đầu năm đã đi vay để trả ngân hàng, đã xoay mòng mòng lo tiền nộp học con, phải cân từng bữa đi chợ mua đồ mà thấy người rũ rượi muốn tụt huyết áp. Còn chồng tôi thì vẫn thấy mọi việc nhẹ tênh, kiểu “cứ tiêu tạm thẻ tín dụng vài ngày, hơn 2 tuần lại có lương tiếp chứ sao đâu”.

Còn như ý tôi, chỉ cần Tết biếu bố mẹ 10 triệu thôi, sắm quà 5 triệu, mừng tuổi đầu xuân 5 triệu, về quê đi chợ trang hoàng nhà cửa các thứ 5 triệu, sắm Tết Hà Nội 5 triệu, đi lại dự phòng 15-20 triệu. Tất cả cộng lại bằng 1/2 mong muốn của chồng tôi, cũng là vừa vặn khoản thưởng Tết và ứng lương tháng 2 của gia đình. Như vậy, sau Tết, tôi có thể dùng một phần tiết kiệm khi chờ lương, mọi thứ vẫn đủ đầy, quan trọng gia đình vẫn được vui vẻ, đoàn viên, không phải phấp phỏng lo lắng.

Tôi nên kiên quyết bảo vệ quan điểm “Tết giản dị, đoàn viên để đời sống không nợ nần” hay thuận theo chồng tôi “Tết hoành tráng nhất làng, tiền hết rồi lại kiếm”?

Bạn nghĩ gì về vấn đề này? Hãy chia sẻ ý kiến ở box bình luận bên dưới.

Hải Anh

Nguồn: https://vtc.vn/tet-thuong-mot-tieu-muoi-toi-phai-rut-ca-tien-tiet-kiem-ar851258.html

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *